Chuang Chih-yuan – Chàng chiến binh cô độc

Nhắc đến các cường quốc bóng bàn trên thế giới hiện nay, hẳn NHM sẽ nghĩ ngay tới Trung Quốc ngay từ khi câu hỏi được đặt ra, tiếp theo TQ thì hẳn sẽ là Đức nơi mà thời điểm hiện tại sản sinh ra nhiều tay vợt xuất sắc nhất sau TQ như Timo Boll, Dimitrij Otvcharov, Patrick Baum, Christian Subb,…… hay Nhật Bản với những M. Kenta, Mizutani Jun hay Koki Niwa,…. sau đó là Thụy Điển, nơi mà các tay vợt xuất sắc nhất, những huyền thoại của thế giới đã ra đời từ đó như J. Persson, JO Waldner,….

Bên cạnh những cường quốc bóng bàn với nhiều tay vợt xuất sắc đến vậy thì vẫn có nhiều tay vợt khác của nhiều nước trên thế giới mang đến những làn gió lạ cho thế giới bóng bàn. Không chỉ là những làn gió lạ, họ còn là người mang trách nhiệm của cả một dân tộc khi mà tài năng của họ tại quê hương mà họ sinh ra là nổi trội hơn hẳn đến nối ngay cả những thế hệ đi sau cũng khó có thể bắt kịp để tiếp bước những đàn anh. Có rất nhiều những tay vợt như vậy, như V. Samsonov – bộ mặt của bóng bàn Belarus gần 17 năm trở lại đây, W. Schlager – gần như là người duy nhất mang vinh quang về cho Áo kể từ WTTC 2003, còn rất nhiều những tay vợt như vậy nữa như Gao Ning (Singapore) hay Kraenga (Hy lạp) nhưng hôm nay AD sẽ nói đến Chuang Chih-yuan – Chàng kị sỹ đơn độc của bóng bàn Đài Loan.

chuang-chih-yuan

Sự nghiệp của tay vợt sinh năm 1981 bắt đầu từ rất sớm, từ thời mà Jan Ove Waldner còn ở đỉnh cao phong độ tức là từ khoảng 13 năm trước, khi mà anh còn rất trẻ. Ta thấy anh xuất hiện trong WTTTC năm 2000 khi anh đối đầu với JO Waldner – Người mà khi ấy đã là huyền thoại nhưng vẫn là một trong những chủ lực của Thụy Điển lúc bấy giờ. Thuy thua cuộc trước Waldner nhưng những gì anh thể hiện trong trận đấu đó quả thực là rất tuyệt, những cú giật thuận tay trái phá, cùng những quả trái tay cực xoáy, lối đánh hai càng đẹp mắt, đây là sự bắt đầu của huyền thoại người Đài Loan.

Lối chơi của Chuang là lối tấn công bạo liệt bằng hai càng, lối chơi của Chuang có nét gì đó rất giống với phần đa số tay vợt của Trung Quốc. Cũng động tác xoay lườn, cũng cú quất cả cánh tay, cũng một bộ chân linh hoạt và một sự quyết tâm bền bỉ, từ khi anh bước ra đấu trường thế giới, anh đã là mối nguy hiểm với bất kỳ tay vợt nào.

Chuan có sự tự tin thật đáng khâm phục cùng tinh thần cống hiến tuyệt với, khả năng đối giật của anh là một trong những ví dụ điển hình cho sự tự tin đó. Đối giật có lẽ là một trong những khả năng nổi trội nhất, là thế mạnh của tay vợt này, vô cùng bên bỉ đến từ bộ chân, cú thuận tay và ngay cả khi bị ép trái, anh cũng không ngần ngại trả lại bằng một cú BackHand trái phá.

Chuang có tất cả những tố chất của một nhà vô địch, một tượng đài của bóng bàn thế giới và thậm chí anh còn có những thứ mà kể cả những tay vợt thành công hơn anh phải ngả mũ kính phục. Và thực tế đã chứng minh bằng việc anh liên tục góp mặt trong top 10 nhiều năm vừa qua và đáng chú ý là anh đã từng lọt vào Top 3, vị trí mà lâu nay người hâm mộ mặc định dành cho những cái tên đến từ Trung Quốc.

Nhưng với những tố chất kể trên, tại sao Chuan vẫn chỉ có thể thành công tại những giải đấu nhỏ. Ở những giải đấu lớn, anh thường bị loại từ rất sớm, thành tích tốt nhất của anh tại một giải đấu lớn là vào đến bán kết của Olympic 2012 và thất bại trước Wang Hao mặc dù đã dẫn trước 2-0 trong trận đấu đó. Và sau đó anh cũng bỏ lỡ cơ hội dành HCĐ OL khi thất bại trước Dimitrij Otvcharov trong trận tranh giải 3.

Có lẽ cũng chính vì sự tự tin của anh, do lực đánh của anh khá nhẹ và chỉ cải thiện được phần nào gần đây chứ không uy lực như các tay vợt TQ nên khi đối giật anh thường đánh không an toàn, hay tự hỏng khi xoay qua những cú trái. Lối chơi của anh giống các tay vợt TQ nhưng lại ở một đẳng cấp thấp hơn nhưng được nâng cấp bởi quả trái và có lẽ do anh đã quá lạm dụng nó. Khi đã bị bắt bài thì việc “điều trị” anh là hoàn toàn trong khả năng.

Có lẽ lối của anh không đặc sắc như những Timo Boll hay Samsonov nên việc dễ dàng bị bắt bài cũng là lẽ đương nhiên khi mà thế giới bóng bàn ngày càng phát triển.

Cái đáng nói là khi liên tục thất bại tại các giải đấu lớn, anh vẫn không nản lòng, vẫn bền bỉ tích điểm tại những giải WorldTuor, vẫn liên tục góp mặt trong Top 10 dù các đối thủ của anh ngàng càng mạnh và thay đổi, từ thời Waldner, Person cho đến thời của Schlager, Ryu Sung Min, thời của Wang Liqin, Ma Lin cho đến thời của Wang Hao, Ma Long hay thậm chí cho đến tận thời đại bây giờ của những Ma Long, Zhang Jike, Xu Xin và sắp tới là của những Yan An, Zhou Zu, Fan Zhendong,…….. anh vẫn bền bỉ chiến đấu chống lại cả một thế lực khổng lồ ngoài kia, vẫn là bộ mặt của bóng bàn Đài Loan.

Tuy không biết là anh còn có thể trụ được trong cái đấu trường khốc liệt kia bao lâu nhưng chắc rằng, khi nào còn sức lực, chắc chắn anh sẽ vẫn chiến đấu mặc dù lối chơi tốn sức của anh chắc chắn sẽ làm anh không thế trụ vững lâu thêm nữa vì anh cũng là tay vợt đã có tuổi và sau 2 năm có phong độ cực hay vừa rồi cũng đã đến lúc anh xuống sức bằng chứng là trận thua 4-0 trước Mizutani – người thường được cho là cửa dưới.

Có lẽ còn rất lâu nữa, bóng bàn Đài Bắc mới sản sinh được ra tay vợt như anh và dù không có những danh hiệu lớn nào, anh vẫn xứng đáng là một huyền thoại của đất nước, là một anh hùng trong giới bóng bàn của Đài Bắc. Cám ơn anh, người chiến binh cô độc, một cá tính bền bỉ đáng khâm phục của bóng bàn thế giới!!

Để Lại Bình Luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *